Tuesday, 18 June 2013

Lm Vĩnh Sang DCCT: Tệ Thật



Cách đây mấy ngày, tôi nhận lời đi dùng bữa tối với gia đình anh chị bà con của tôi, hai ông bà dẫn tôi vào một quán ăn tương đối ở thành phố này, cùng đi với chúng tôi có cả gia đình nhà anh chị. Bữa ăn khá thú vị, vì tôi và anh chị hiểu ngầm với nhau nhiều chuyện. Chị ngập ngừng khoe tôi hàng chữ viết theo dạng xâm trên cánh tay nõn nà trắng trẻo của chị, hàng chữ ghi tên của anh, của chị và của đứa con. Còn anh thì kín đáo mở cổ áo khoe tôi tên hai người viết trên ngực trái ngay trái tim, và đặc biệt chiếc Thánh Giá nhỏ đeo trên sợi dây ở cổ anh, anh nói… “đeo một lời nguyền” !
Sẽ là bình thường nếu đây là một cặp vợ chồng trẻ, nhưng hai ông bà đều đã ngoài 60 tuổi, ông đã được những người thân quen gọi là “cán bộ hưu trí” cho nó oai ! Thế mà hôm nay… lãng mạn dễ sợ, bà nhẹ nhàng tự nhiên ngả vào ông để thì thầm khi cần, mắt ông ánh lên niềm hạnh phúc xen lẫn tự hào y như một người trẻ đang yêu.
Cách đây hơn một tháng, tôi được lôi vào một cuộc chiến bùng nổ căng thẳng và có nguy cơ dẫn tới tan vỡ hoàn toàn, nhân vật chính là… hai ông bà anh chị này của tôi. Ông đã phải nhập viện tim khẩn cấp, tôi được tin chạy vào rồi gọi điện cho bà, bà vào lo cho ông, nhưng khi hai chị em nói chuyện ngoài hành lang thì mặt bà đanh lại, cương quyết không chấp nhận và quyết định phá tan tất cả, phá tan cả cái gia đình mà hai ông bà đã dày công xây đắp gần 40 năm trong đời sống hôn nhân, phá tan cả sự nghiệp, phá tan cả sự kính trọng mà mọi người thân quen, cũng những học trò của ông dành cho gia đình ông trong 40 năm ông theo đuổi nghề giáo.
Chúng tôi con chú con bác nhưng tuổi bằng lứa với nhau, gia đình bác quyền thế giàu sang, gia đình tôi thuộc thành phần lao động nghèo. Chúng tôi chơi thân với nhau vì bác tôi rất đạo đức, ông lạnh lùng ( cảm nhận của tôi lúc bấy giờ ) nhưng thương con cháu, hơn nữa nhờ ơn đức của một ông bác lớn hơn nữa, bác làm Linh Mục nên bác nối kết các gia đình với nhau. Bác lớn của chúng tôi dạy ở Đại Chủng Viện nên kỳ hè bác về gia đình, thường tổ chức cho các cháu đi chơi với bác, có khi kéo dài cả tháng. Bác ở nhà xứ, gởi chúng tôi ở nhà ngoài, tha hồ chị em rong chơi với nhau.
image003Ba của bà chị tôi sau những năm tháng gian khổ ở trại cải tạo, ông trở về gia đình với “thân tàn ma dại”. Sĩ quan mang lon đại tá ngành Chiến Tranh Chính Trị mà, còn sống mà về là may rồi. Ông bị tai biến trong trại, khi về nhà không nói năng được gì nữa, một thời gian sau thì qua đời, để lại cho chúng tôi một tấm gương sống đạo tốt lành, một tấm gương sống lương tâm ngay thẳng, cho dù quanh ông đầy bả vinh hoa phú quý…
Hôm ấy, hôm bão bùng xô xuống gia đình của chị, lần đầu tiên tôi chứng kiến sự “đanh đá” và “hung dữ” của chị, sau này tôi nói với chị: “Hôm đó em không nhận ra chị, em có cảm tưởng con người hôm đó em gặp ở hành lang bệnh viện không phải là chị”. Cái may và là cái duyên Chúa ban, đó là trong cơn giông tố ấy, khi mọi người thân quen chịu thua không hòa giải được thì mọi người nghĩ đến tôi, một Linh Mục trong gia đình, cả anh và chị đều nói với nhau “bằng lòng chấp nhận tất cả nhưng trước khi quyết định thì đi gặp cậu cái đã” và mỗi người đã đến gặp riêng tôi theo những cách khác nhau.
Tôi đã lần lượt lắng nghe từng người và xin từng người cầu nguyện trước khi có thể nói thêm gì với nhau nữa. Phần mình, tôi trở về Nhà Dòng làm Tuần Cửu Nhật kính Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, trao phó vào tay Mẹ sự mong manh của hạnh phúc con người. Tôi cứ lập đi lập lại bằng đó điều cho đến một hôm cả hai anh chị xin gặp tôi để thông báo… sự hòa giải, mấu chốt của sự hòa giải là tha thứ. Họ đã tha thứ cho nhau nên bây giờ họ yêu thương nhau nhiều hơn nữa.
Bài Tin Mừng ngày hôm nay, Chúa Nhật 11 thường niên C ( Lc 7, 36 – 50 ), Chúa Giêsu nói với chúng ta về sự tha thứ và lòng yêu mến sẽ trở nên dồi dào khi đón nhận được sự tha thứ, người phụ nữ trong Tin Mừng đã yêu mến nồng nàn vì chị được tha thứ nhiều. Thật ra chúng ta được Chúa tha thứ cho nhiều lắm, nhưng chúng ta có biết yêu mến Chúa đâu. Nước lã cũng chẳng thèm đổ vào chân Chúa khi Chúa đến viếng thăm ta. Tệ thật !
Lm. VĨNH SANG, DCCT, 16.6.2013

Monday, 17 June 2013

Lm Richard Leonard sj: Mặc lấy Đức Kitô là mặc làm sao?




Cảnh huống diễn ra trình thuật hôm này, là bối cảnh trong đó Đức Giê-su ngồi một mình, nơi chốn vắng. Để nguyện cầu. Chúa làm thế, mỗi khi có sự kiện quan trọng xẩy đến với Ngài. Ở trần thế.
            Có thể, nhiều người sẽ hỏi: nếu quả thật Đức Giê-su là Con Thiên Chúa, sao Ngài lại phải nguyện cầu? Ngài cầu với ai? Cho ai? Cầu, là cầu chuyện gì? Những câu hỏi đại loại, đều do ý niệm ta có, rất hạn hẹp. Nguyện cầu, trước hết và trên hết, là: hiệp thông mật thiết với Chúa. Trong đó, bao gồm cả việc lắng tai nghe, cùng chuyện vãn. Nhiều tình huống nguyện cầu, trong đó ta chẳng cần nói lên điều gì. Nguyện cầu, có thể chỉ là: chìm đắm trong bối cảnh vây quanh bằng sự hiện diện của Chúa. Mỗi thế thôi.
            Rõ ràng là, Đức Giê-su vẫn nguyện cầu cùng Cha Ngài. Ngài cầu nguyện, để được đối thoại chuyện vãn với Cha Ngài. Để, có được sự hài hoà kết hợp với những điều Cha vẫn muốn Ngài có. Và, làm. Cả vào lúc Ngài thực hiện những điều lạ kỳ như nhân rộng cá, và bánh. Cho người người, ăn đỡ đói. Cả khi dân con tính chuyện tôn vinh Ngài làm Vua. Cả lúc ấy, Ngài vẫn ẩn mình, thoát nhanh lên đồi cao chốn vắng, mà nguyện cầu. Nguyện cầu, ở Vườn Lặng Thinh trước ngày dấn bước vào cuộc Thống Khổ, buổi Tiệc Cuối. Ngài vẫn luôn nguyện cầu, vào mọi lúc. Nguyện và cầu cho môn đệ. Cho kẻ tin. Những người dõi bước chân mềm của Ngài, thời mai hậu.
            Trình thuật hôm nay, không chỉ diễn tả mỗi việc nguyện cầu, của Đức Chúa. Nhưng, còn tỏ cho mọi người biết: Ngài là ai. Thế nên, khi Ngài hỏi: “Dân chúng nói Thầy là ai?” thánh Phêrô đã trả lời thay cho tất cả. Trả lời, là mô tả mối tương quan giữa môn đệ/người người với Thiên Chúa:“Ngài là Đấng Mêsia, Con Thiên Chúa!” Công khai nói điều này, thánh Phêrô muốn minh xác rằng: Thầy là Đấng Thiên Sai, mọi người hằng đợi trông. Tuy nhiên, Thầy căn dặn: nay chưa là lúc để nói cho mọi người biết, về Thầy.
            Phải nhận rằng, đã từ lâu đồ đệ Chúa vẫn được dạy: các con là muối cho đời. Là ánh sáng cho muôn dân. Rằng: người người chưa sẵn sàng để nhận biết Tin Vui Bình An ấy. Người người vẫn chưa rõ biết Tin Mừng về Đấng Mêsia đã đến. Người người còn ngong ngóng Đấng Thiên Sai nào khác khả dĩ giải thoát họ khỏi ách thống trị của kẻ thù. Để, có thể trở về trong chiến thắng, như lòng mong ước. Ở đây lại thấy khác: Chúa lại chọn hoàn tất cuộc khổ nạn. Lại để người đời coi như tội phạm. Chỉ lúc ấy, đồ đệ Ngài mới được phép tiết lộ Ngài là Đấng Mêsia, mà nguời người lâu nay trông ngóng.
            Cũng vào lúc ấy, mọi người bắt đầu sửng sốt khi Ngài khẳng định:“Con Người phải chịu đau khổ nhiều. Bị kỳ mục thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, giết chết, và ngày thứ ba sẽ trỗi dậy” (Lc 9: 22). Từ lúc ấy, đồ đệ Chúa nhận ra rằng: Đấng Mêsia không là vị anh hùng cái thế. Cũng chẳng là thủ lãnh của nhóm hội nào nổi dậy chống lại thế lực thù địch, đang trấn áp. Ngài là Đấng bị dân con đầu đàn chối bỏ. Xử tội. Và hành quyết. Nhưng, Ngài vẫn được sức mạnh quyền uy Ở Bên Trên tôn vinh. Bằng chiến thắng.             
            Chiến thắng, với Đức Kitô, chỉ mang trọn ý nghĩa khi Ngài hoàn tất trong yêu thương. Trung tín. Bất bạo động. Ý nghĩa này, được bài đọc I diễn tả bằng từ ngữ rất ngôn sứ: “Thiên Chúa sẽ đổ ơn xuống cho nhà Đavít và cư dân Giêrusalem (và các thế hệ tiếp nối). Chúng sẽ ngước nhìn lên Ta. Chúng sẽ khóc than Đấng chúng đâm thấu, như người ta khóc than đứa con một.” (Dcr 12: 10). Lời sấm đây, được thánh Gio-an trích dẫn ở bài Thương Khó, mãi về sau.
Cử hành Tiệc Thánh mỗi tuần, vẫn chưa đủ. Bởi, một khi đã nhận biết Chúa là Đấng Mêsia. Đã, cảm xúc/xót thương thấy Ngài bị nhục mạ. Khổ hình. Đến nỗi chết. Và sống lại. Ta còn được kêu mời làm đồ đệ dõi bước theo Ngài, nữa. Theo ngài, ngang qua biến cố thời đại. Bằng phương thức thực tiễn. Nghĩa là: biết từ bỏ chính mình. Biết vác lên vai thập giá cuộc đời. Mỗi ngày. Biết theo chân Chúa, mà rao truyền Tin Vui An Bình.
Với người đời, từ bỏ chính mình là chuyện không dễ thực hiện. Và, không phải lúc nào cũng có thể làm được. Với nhà Đạo, từ bỏ chính mình là chấp nhận con người mình để khuyến khích lòng tự tin, nơi ta. Bởi, một khi đã tự tin, ta sẽ tự khẳng định. Và, tìm ra phương cách tốt đẹp hầu thực hiện điều mình nhất quyết. Quyết loan truyền sự thật. Quyết thực hiện tình thương. Tôn trọng tự do. Có thế, ta mới có thể làm mọi việc vì nguời khác. Cho người khác. Chứ không chỉ riêng mình. Ở đây nữa, yêu thương. Nhận thức. Và, chấp nhận chính con người mình không là quay trở ngược về lại chính mình. Hoặc, phát triển lòng vị kỷ. Nhỏ nhen. Nhưng, có yêu mình trước, mới yêu mến người khác.
Vác lên vai thập giá cuộc sống mỗi ngày, là: mở lòng mình ra với giá trị Tin Mừng Chúa gửi đến cho mình. Vác thập giá, không có nghĩa là: ra đi tìm những gì khiến mình/khiến người khổ đau. Buồn phiền. Mà là, chấp nhận những gì đến với mình bằng đường lối tích cực. Dựng xây. Biết nhận ra tình yêu và ân huệ của Chúa, qua kinh nghiệm hằng ngày, dù đắng cay.
Bước theo Chúa, như thánh Phaolô khuyên nhủ, là: “mặc lấy” Đức Kitô. Mặc lấy, như ta mặc chiếc áo trắng tinh ngày thanh tẩy, khi bước ra khỏi giếng rửa tội. Bởi, khi lĩnh nhận ơn thanh tẩy, ta đã gia nhập vào gia đình thánh thiêng, có người anh/người chị, là con chung của Đức Chúa. Bởi, nơi gia đình Ngài, không phân biệt ai Do Thái. Ai Hy Lạp. Nơi gia đình con cái Chúa, chẳng hề có chuyện kỳ thị nam/nữ, nô lệ hay tự do. Nhưng, tất cả đã là người anh. Người chị. Người em cùng nhà. Không thành kiến. Cũng chẳng rẽ chia. Bè phái. Đố kỵ. Tất cả đem đến cho nhau tình yêu. Đem cho nhau công lý. Hòa hợp. Và, bình an. Cho hết mọi người. Ở đời.

Lm Richard Leonard sj